Công ty Cổ phần Hiền Tỷ - Trung tâm kinh doanh Điện máy Vũng Tàu - http://www.hientyvietnam.com

Chí phèo thời nay


Phần 1
"CHÍ PHÈO" XA QUÊ
Thuở xưa có một lò gạch cũ kỹ đổ nát, nhưng vẫn còn có chỗ cho Chí và Thị Nở ẩn náu.
Nay năm 2012, thời đại của “tên lửa” và “vệ tinh lên vũ trụ”. Thế mà vẫn còn lò gạch, vẫn còn Chí Phèo!!! Thuở xưa Chí lưu thông bằng đôi chân đất trần trụi, quần áo tả tơi trăm mảnh, nhưng nhiều lúc Chí Phèo vẫn chân thành với mối tình Thị Nở.
Chí thời nay lưu thông, lê bước bằng ô tô cả tỷ! Com lê, quần áo thùng thình. Nhưng tình yêu thì không bằng phân nửa Chí thời xưa. Chí thời nay mang tiếng là; một doanh nghiệp, một công chức có tầm cỡ của thị xã. Ấy mà bảo giúp cho Nở vài cục gạch để lấp chỗ trống khi gió lạnh. Thì Phèo nghĩ chỉ hô mồm thôi, còn nếu thò tay vào túi lôi ra vài cắc bạc lẻ thì khó lắm.
Phèo thường vỗ ngực với bạn bè, làng xóm, là tôi có một hai bằng đại học tại chức (ở Đà Nẵng không cho xin vào công chức) màu đỏ chói!!! Tôi đã thành đạt, như chính con người của tôi. Phèo đâu có biết đằng sau Phèo còn có anh em, gia đình và nhiều thứ…Bên trên Phèo còn có trời đất, thánh thần. Nếu có bữa nào giông tố kéo đến…không biết Phèo còn có cái“lò gạch” để trú ẩn nữa không?
Phèo giàu, có hai ba nhà, nhưng Phèo keo kiệt lắm, hơn cả ông Bá Kiến! Ví như: đi ị không chùi đít (thật khó tin, ở trong nhà cầu lại không có giấy vệ sinh) vì khoản này phải chi phí tốn kém!!! Cha mẹ ốm đau, thì Phèo giải thích rằng: cứ ốm đi để có sức đề kháng, con vi-rút có lợi sẽ mạnh lên dần, về sau sẽ không phải đau nữa!!! Chịu khó một lần, mãi mãi đỡ tiền thuốc thang?!
Trong nhà Chí Phèo có nuôi mấy con lợn làm cảnh, người ta bảo nuôi gì thế, khó coi! Để số tiền đó làm việc thiện, ắt thêm được tuổi thọ. Phèo bảo: đến lúc già yếu, "thính giác" kém đi, thì đâu thưởng thức được mùi phân lợn, sự sướng đâu còn!!! Nay đang khỏe vừa được ngắm lợn, vừa có phân để trồng rau, ăn vừa ngon lại an toàn, đỡ tốn kém (trăm thứ lợi). Thật là…chắp hai tay lạy lợn, lạy Phèo.
Thấy được lạy, Phèo lại cười, thò tay bắt cảm ơn rất điệu (đúng, chẳng gì bằng được khen cả!!). Phèo bảo: con người ta hơn nhau là có tiền và làm theo ý thích của mình (nghĩ đúng thế!!!). Phèo bắt đầu kể: từ nhỏ lớn lên, Phèo có học hành cái gì ra hồn đâu, có tham gia gì đáng kể cho xã hội đâu. Có thờ cúng ông bà đúng nghĩa đâu, có thờ thần thánh nào đâu!!?? Thế đấy (vỗ bụng) mà Phèo vẫn ăn ra mần được, vẫn có chức tước.
Phèo nhìn mấy con lợn đi qua, đi lại trong nhà là Phèo quên hết mọi sự đời. Chẳng bao giờ Phèo ngẫm lại: con cái, cuộc sống…xung quanh mình ra sao. Đứa chết, đứa đau, đứa học không nổi, đứa bỏ học, đứa bụi đường,…Tương lai con cái, Phèo đâu hiểu được. Phèo nghĩ là nó sẽ thành đạt khi ta có tiền. Phèo không ngờ rằng cuộc đời rất sòng phẳng, được cái này thì mất cái kia, giống như được trâu mất bò, được lợn mất gà, trời không cho ai đầy đủ cả. Nghe thế là Phèo cười ha hả (xoa xoa cái bụng), chỉ có Phèo mới có đủ mọi điều…!!! Ha ha. Đúng là Chí! (chỉ có Cóc ghẻ, mới dám chê Chí Phèo!!!).

                                                                                                                 
Cóc ghẻ
                                                                                                                   (còn tiếp)

Home Print Top Back

Tin liên quan:

Thơ: Chúc Xuân
Thơ: Lính cũ chúc xuân
Hoa Trinh Nữ
Thơ: Chân lý
Quả mít đôi
Độc thân
Ngẫm đời
Half Round 8